Hotline: 0989.989.989    |   Liên hệ        
| 11/02/2021, 10:06 pm |

35 di sản thiên nhiên thế giới tuyệt đẹp được UNESCO công nhận tại châu Á


Châu Á có rất nhiều di sản văn hóa thế giới được UNESCO công nhận, từ những cánh đồng ruộng bậc thang của Philippines cho đến thành phố Melaka lịch sử ở Malaysia.




Những địa điểm này không chỉ thể hiện lịch sử và văn hóa của nền văn minh cổ đại, mà còn là nơi cư trú có lợi cho sự sinh trưởng của những loài động thực vật quý hiếm và đặc hữu. Với việc công nhận những địa danh và khu vực này, UNESCO muốn hướng đến việc bảo tồn và nâng cao nhận thức về các loài động thực vật trên phạm vi toàn cầu.

Hãy chiêm ngưỡng một số địa danh mang đậm nét văn hóa của các quốc gia châu Á.



1/35 Iseo Yang/iStock/Getty Images

Seowon, Học viện Tân Nho giáo Hàn Quốc, Hàn Quốc
Năm công nhận: 2019

Nằm ở vùng trung tâm và phía nam đất nước, khu vực được bảo tồn này có 9 seowon – các học viện tân Nho giáo kể từ triều đại Joseon (thế kỷ 15-19).

Các học viện nằm giữa khung cảnh thiên nhiên, điển hình như những ngọn núi và vùng nước, nhằm mang lại cho học giả một môi trường thuận lợi để bồi đắp tâm trí và cơ thể họ.


2/35 © SeanPavonePhoto/iStock/Getty Images PlusBagan, Myanmar

Bagan, Myanmar
Năm công nhận: 2019

Thể hiện phong cách nghệ thuật và kiến trúc nguy nga của Phật Giáo, mảnh đất thần thánh này bao gồm 7 thành phần – đền, bảo tháp, tu viện và các địa điểm hành hương, cũng như các di tích khảo cổ học, tranh bích họa và điêu khắc. Nằm gần sông Irrawaddy, kiệt tác kiến trúc của khu vực này minh chứng cho sự giàu có của nền văn minh Bagan (thế kỷ 11-13).


3/35 © VladimirSklyarov/iStock/Getty Images

Jaipur, Ấn Độ
Năm công nhận: 2019

Được Vua Jai Singh II của người Rajput thành lập vào năm 1727, thành phố Jaipur được xây dựng dựa trên một mặt bằng dạng lưới, lấy cảm hứng từ kiến trúc Vedic. Các con đường của thành phố giao nhau ở khu trung tâm, tạo thành những quảng trường công cộng gọi là “chaupar”. Sau khi được phát triển thành một thủ phủ thương mại, cách thiết kế tòa nhà và quy hoạch của thành phố này đã chịu ảnh hưởng đáng kể từ phong cách kiến trúc của Hindu cổ đại, Đế quốc Mughal thuở sơ khai, cũng như phương Tây.


4/35 © Julien Viry/iStock/Getty Images Plus

Phạm Tịnh sơn, Trung Quốc
Năm công nhận: 2018

Nằm trong dãy núi Vũ Lăng, Phạm Tịnh sơn là một điểm nóng đa dạng sinh học, với những loài động thực vật quý hiếm, chẳng hạn như kỳ giông khổng lồ Trung Quốc, hươu xạ rừng, gà lôi Reeve, voọc mũi hếch Quý Châu và cây linh san núi Phạm Tịnh sơn. Khu vực này còn sở hữu khu rừng gỗ sồi lớn và nổi tiếng nhất từ thời nguyên thủy.


5/35 © Dmitry Rukhlenko/Shutterstock

Khu vực đền thờ Sambor Prei Kuk, Campuchia
Năm công nhận: 2017

2017 Có nghĩa đen theo tiếng Khmer là “đền thờ trong bao la rừng già”, di sản khảo cổ học này là thủ phủ của Đế chế Chenla (thế kỷ 6-7) và còn được biến đến với tên gọi Ishanapura. Khu vực này ba gồm hàng trăm đền thờ, trong đó có 10 ngôi đền hình bát giác.


6/35 © Jenson/Shutterstock

Hy Nhỹ, Thanh Hải, Trung Quốc
Năm công nhận: 2017

Cao nguyên lớn nhất và cao nhất thế giới này nằm ở vùng đông bắc của cao nguyên Thanh Hải-Tây Tạng. Nằm ở độ cao khoảng 4.500 m (14.764 feet) so với mực nước biển, khu vực này quanh năm có nhiệt độ âm. Vị trí địa lý và khí hậu đã khiến khu vực này sở hữu sự đa dạng sinh học độc đáo. Nơi đây còn tạo ra con đường di cư an toàn cho loài linh dương Tây Tạng đang có nguy cơ tuyệt chủng.


7/35 © Risingmoon3377/Shutterstock

Vườn quốc gia Khangchendzonga, Ấn Độ
Năm công nhận: 2016

Đặc trưng bởi sự kết hợp độc đáo giữa đồng bằng, thung lũng, hồ, sông băng, rừng cổ đại và núi phủ tuyết, vườn quốc gia này lấy tên của ngọn núi cao thứ ba thế giới, Khangchendzonga. Nằm ở bang Sikkim, các địa phương trong khu vực này đều liên quan đến những câu truyện thần thoại về ngọn núi cao thượng và thậm chí là thờ phụng ngọn núi đó, cùng với các yếu tố tự nhiên khác như hang động và sông. Những triết lý này, cùng với tín ngưỡng Phật Giáo, đã trở thành nét đặc trưng căn bản của họ qua nhiều thế kỷ.


8/35 © iStock/Getty Images Plus

Thần Nông Giá, Trung Quốc
Năm công nhận: 2016

Với khu dự trữ Shennongding ở phía Tây và dãy núi Laojunshan ở phía Đông, khu vực này là nơi sinh sống của một số loài động vật quý hiếm, bao gồm kỳ giông khổng lồ Trung Quốc, voọc mũi hếch vàng Tứ Xuyên, báo gấm, báo nói chung và gấu đen châu Á. Với danh sách thực vật ấn tượng không kém, khu vực này là di sản quan trọng cho hoạt động nghiên cứu thực vật. Trong thế kỷ 19 và 20, khu vực này cũng là điểm nóng cho những hành trình khám phá thực vật quốc tế.


9/35 © Alex Ortega/EyeEm/Getty Images

Vườn thực vật Singapore
Năm công nhận: 2015

Được thành lập vào năm 1859, di sản này là trái tim của Singapore. Khu vườn này thể hiện sự phát triển của vườn thuộc địa Anh đã biến đổi thành viện khoa học đẳng cấp thế giới có vai trò khuyến khích bảo tồn tự nhiên, giáo dục và giải trí.


10/35 © asnidamarwani/Getty Images

Melaka, Malaysia
Năm công nhận:

2008Sự hình thành và phát triển của thành phố lịch sử này là kết quả của các mối quan hệ giao thương và văn hóa giữa phía Đông và phía Tây của Eo biển Malacca. Di sản này lưu giữ dấu vết của vương quốc hồi giáo Malay từ thế kỷ 15 cũng như tầm ảnh hưởng của người Bồ Đào Nha và Hà Lan ở đầu thế kỷ 16.


11/35 © DidierMarti/GettyImages

Phố cổ George Town, Malaysia
Năm công nhận: 2008

Giống như Melaka, khu vực thuộc địa lịch sử này đại diện cho cảnh quan thành phố độc đáo thể hiện tầm ảnh hưởng của 2 miền văn hóa Đông- Tây. Các tòa nhà của khu phố này đại diện cho thời kỳ thuộc địa Anh từ cuối thế kỷ 18.


12/35 © SeanPavonePhoto/Getty Images

Trung tâm lịch sử Macao, Trung Quốc
Năm công nhận: 2005

Là một cảng có tầm quan trọng chiến lược từng dưới sự cai trị của Bồ Đào Nha từ giữa thế kỷ 16 tới năm 1999. Chính vì vậy mà trung tâm này phản ánh sự pha trộn ảnh hưởng giữa Trung Quốc và Bồ Đào Nha về thẩm mỹ, kiến trúc và văn hóa.


13/35 © Stuart Fox/Getty Images

Hang đá Long Môn, Trung Quốc
Năm công nhận: 2000

Gồm hơn 110.000 bức tượng Phật bằng đá, 60 tòa bảo tháp và 2.800 câu thơ chạm khắc, hang đá Long Môn là kho báu lưu giữ một trong những bộ sưu tập nghệ thuật ấn tượng nhất của Trung Quốc từ triều đại cuối Bắc Ngụy và triều đại nhà Đường.


14/35 © Quynh Anh Nguyen/Getty Images

Thánh địa Mỹ Sơn, Việt Nam
Năm công nhận: 1999

Trước đây là vương quốc tôn giáo và chính trị của Vương triều Champa, di sản này gồm một loạt các đền tháp được xây dựng từ thế kỷ thứ 4 đến thế kỷ 13. Di sản này là minh chứng về một thời kỳ khi tôn giáo thừa hưởng nguồn gốc tinh thần từ Ấn Độ giáo.


15/35 © VuCongDanh/Getty Images

Phố cổ Hội An, Việt Nam
Năm công nhận: 1999

Ví dụ điển hình về một thương cảng được bảo tồn cẩn thận ở Đông Nam Á từ thế kỷ 15 đến thế kỷ 19, di sản độc đáo này có các ngôi nhà và một khu đô thị cổ phản ánh sự ảnh hưởng của cả kiến trúc nước ngoài và bản địa. Một trong những điểm nổi bật của thành phố này là Cầu Nhật Bản (trong ảnh), có từ thế kỷ 18.


17/35 © aomam/Getty Images

Pháo đài Hwaseong, Hàn Quốc
Năm công nhận: 1997

Được xây dựng dưới triều Vua Jeongjo vào cuối thế kỷ 18, pháo đài bằng gạch và đá này tọa lạc ở trung tâm tỉnh Suwon. Công trình này là nguồn cảm hứng cho kiến trúc và quy hoạch đô thị Hàn Quốc, kết hợp các chức năng quân sự, chính trị và thương mại.


17/35 © CR Shelare/Getty Images

Lumbini, Nepal
Năm công nhận: 1997

Nơi Đức Phật Thích Ca ra đời vào năm 623 trước công nguyên này là một trong những đền thờ tôn giáo mộ đạo nhất thế giới. Một trong những điểm nổi bật của di sản này là đền Maya Devi (trong ảnh), gồm các cấu trúc bằng gạch và cột đá do Hoàng đế Ấn Độ Ashoka dựng lên.


18/35 © GoranQ/Getty Images

Miếu thờ hoàng gia Jongmyo, Hàn Quốc
Năm công nhận: 1995

Miếu thờ Khổng tử lâu đời nhất này là nơi thờ các thần chủ của hoàng gia thuộc Triều đại Joseon. Miếu thờ này được xây dựng lần đầu tiên vào thế kỷ 14 và được xây dựng lại vào thế kỷ 17 sau khi bị phá hủy trong cuộc xâm chiếm của Nhật Bản ở thế kỷ 16. Các nghi lễ truyền thống cùng với chương trình khiêu vũ và ca nhạc có từ thế kỷ 14 vẫn được trình diễn tại đây.


19/35 © Masashi Yukizane/Getty Images  

Ngôi làng lịch sử Shirakawa-go và Gokayama, Nhật Bản
Năm công nhận: 1995

Nổi tiếng với những ngôi nhà mái tranh độc đáo, 2 ngôi làng lịch sử này là ví dụ nổi bật về khả năng thích nghi với môi trường và lối sống truyền thống. Trồng dâu nuôi tằm là ngành nghề thủ công chính của vùng này.